Nói với trẻ những điều phù hợp với lứa tuổi để đối phó với những điều bạo lực

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà bạo lực có mặt ở khắp các phương tiện truyền thông, ti vi, đài, internet, và đó là những nơi mà người lớn nói một cách thoải mái. Trẻ em ở bất kỳ tuổi nào đều có thể tiếp xúc với tiềm năng hoặc trực tiếp các hành vi bạo lực, và điều này dễ dẫn tới sự chịu đựng ảnh hưởng tới sự phát triển lành mạnh tâm trí của trẻ. Vậy thì làm thế nào để bảo vệ trẻ khỏi những sang chấn hoặc đơn giản là giảm thiểu ảnh hưởng của bạo lực?

Trẻ nhỏ: phòng ngừa, nói ra, khiến chúng thấy an toàn

Tránh gây tổn thương cho trẻ

Những đứa trẻ dưới 6 tuổi phải được phòng ngừa nhiều nhất có thể khỏi những hình ảnh hay những từ ngữ bạo lực. Do đó, cần phải tránh để chúng tiếp xúc với các thông tin trên tin vi, báo đài mà có sự kiện bạo lực. Không hẳn luôn luôn phải như vậy nhưng nên hạn chế nhất có thể.

Nói ra,Actes de violence : savoir en parler aux enfants selon leur âge

Khi đứa trẻ nhận thấy có điều gì đó trầm trọng xảy ra, đó là tình huống có hành vi hay một sự đe dọa mang tính khủng bố, thì cần phải nói về điều đó với trẻ. Hãy nói rằng điều đó là bình thường, điều đó không gây lo lắng cho trẻ. Có thể trẻ nhận ra những lo lắng của người lớn, và nghĩ rằng: “có điều gì đó rất đáng sợ xảy ra nhưng bố mẹ không thể nói cho mình biết.” Vì vậy, người lớn cần nói cho trẻ. Nhưng cũng đừng tìm cách nói nhiều nhất có thể. Nói những điều chủ yếu, ít nhất, và nhất là đừng có đi tới việc mô tả hoặc chi tiết quá sự bạo lực. Những tinh thần non nớt có thể khó khăn trong việc chịu đựng những điều bạo lực và các cách giải thích có thể để lại những dấu vết, những cảm xúc gây khiếp sợ, do đó sẽ hình thành nên sang chấn tâm lý. Đừng ngần ngại nói ra nỗi sợ, nỗi buồn, cơn giận. Điều đó đảm bảo cho đứa trẻ biết rằng việc cảm thấy bị sốc, sợ sệt, buồn khổ… là bình thường.

Cần luôn làm trẻ thấy an toàn

Một đứa trẻ thì vẫn còn mong manh và chúng cảm thấy như vậy. Vì vậy, chúng rất có nhu cầu an toàn. Bố mẹ do đó cần xoa dịu chúng. Bố mẹ cần phải giải thích rằng người lớn ở đó là để che chở chúng, bao gồm bố mẹ, thầy cô, cảnh sát, tổng thống và các bộ trưởng : tất cả những người lớn ở đó là để bảo vệ trẻ khỏi bạo lực. Hãy nói với trẻ: “chúng ta luôn làm mọi thứ, thực sự là mọi thứ để bảo vệ con”. Khẳng định rằng, bạo lực nếu có thì ở rất xa, một quốc gia khác, làng khác, khu chung cư khác.

Thế giới bạo lực của người lớn

Một đứa trẻ có xu hướng tưởng tượng về một thế giới tập trung vào chính mình. Do đó phải giải thích cho trẻ rằng những điều đó không liên quan tới trẻ, những sự kiện bạo lực liên quan tới thế giới của người lớn và rằng trẻ có thể tiếp tục vui đùa, sống cuộc sống của mình.

Cho phép trẻ nói về bạo lực. Bố mẹ có thể giải thích cho trẻ rằng nếu bạo lực làm trẻ lo lắng, trẻ có thể nói ra. Điều đó cho phép trẻ bộc lộ những lo hãi và giúp đỡ trẻ thoát ra khỏi âu lo, khiến trẻ cảm thấy an toàn.

Sau 6 tuổi: bảo vệ, giải thích, đặt câu hỏi, mang tới các giải pháp, khiến trẻ yên tâm…

Khi trẻ 6 hay 7 tuổi, việc đặt câu hỏi sẽ tốt hơn nữa.

Tránh nuôi dưỡng nỗi khiếp hãi

Ngay cả khi trẻ lớn hơn, cũng cần phải tránh cho trẻ những hình ảnh máu me, những cảnh gây chịu đựng. Điều đó cũng cần đối với trẻ lớn hơn nữa, ngay cả người trưởng thành. Việc xem nhiều những hình ảnh như vậy về bạo lực chỉ đem đến lo hãi và không giúp cho người ta có hành vi lành mạnh.

Đưa ra những giải thích hợp lý

Các giải thích phải phù hợp với tuổi của trẻ. Trẻ càng lớn, nó càng muốn có những giải thích chính xác, chi tiết, và việc không giải thích thỏa đáng còn khiến trẻ lo hãi hơn. Nhưng cần tìm cách nói thích đáng với những gì trẻ muốn biết hay những gì là cần thiết.

Làm yên lòng trẻ

Làm cho trẻ yên lòng, trước hết, đó là nói rằng bố mẹ luôn làm tất cả để bảo vệ nó, nhưng cũng cần nói về cả khía cạnh công dân nữa. Đất nước của chúng ta được tổ chức để bảo vệ nhân dân, những công dân, bao gồm có bố mẹ và toàn bộ gia đình chúng ta.

Hỏi trẻ về những điều trẻ nghĩ hoặc những điều trẻ chịu đựng

Sau 7 tuổi, trẻ đã có lý lẽ, và trẻ suy nghĩ rất nhiều, theo cách rất thông minh. Rất tốt khi giải thích cho trẻ rằng việc giữ lại nỗi sợ trong lòng là chất độc. Cần phải nói về nỗi sợ, bởi vì, người ta sẽ mạnh mẽ hơn khi chống lại nỗi sợ. Cũng cần phải nói cả về cách nhìn của trẻ về xung quanh, những điều trẻ suy tư về thế giới. Cho phép trẻ trở thành một diễn viên trong thế giới này, ngay cả khi trẻ vẫn còn là trẻ con.  Bởi vì các tư tưởng sẽ được xây dựng trong trẻ từ rất sớm.

Nói cho trẻ về các giải pháp

Việc nói cho trẻ về các giải pháp sẽ giúp trẻ vượt qua nỗi sợ. Không chỉ giải thích về việc chống lại những người bạo lực để khiến chúng an lòng, mà giáo dục trẻ hành động vì một thế giới ít bạo lực hơn. Cần nói về bạo lực giữa con người, bao gồm bạo lực trường học.

Chống lại bạo lực, đó là học cách tôn trọng người khác, không chấp nhận chuyện người ta không tôn trọng nhau – các bạn học, hoặc những đứa trẻ khác.

Chống lại bạo lực, đó còn là chấp nhận người khác không nghĩ giống mình, ngay cả họ không nghĩ giống mình, họ vẫn có thể là người tốt.

Chống lại bạo lực, đó là hành động vì công lý.

Trẻ có thể hiểu được. Việc chỉ cho trẻ những tư tưởng chính là liều thuốc hữu hiệu giải độc bạo lực.

Tuổi vị thành niên: đưa thông tin, trao đổi, nói về đạo đức, đề nghị trẻ đưa ý kiến, khiến trẻ an toàn…

Một đứa trẻ vị thành niên là một người trưởng thành trẻ ở khía cạnh nào đó, nhất là trên khía cạnh thông tin, khía cạnh trao đổi, nhưng vẫn là đứa trẻ ở bình diện cảm xúc.

Cho trẻ thông tin

Đối với một đứa trẻ, việc phong tỏa, kiểm duyệt thông tin là không thể, bao gồm các tình huống về bạo lực. Và ngay cả khi chúng ta cố làm điều đó, thì càng khiến trẻ muốn nhìn thấy cái người ta cấm chúng, và nó dễ dàng tìm thấy các phương tiện.

Tốt hơn là nên cảnh báo các hình ảnh gây sốc, rằng điều đó có thể để lại các dấu về cảm xúc sâu bên trong, những điều sẽ vẫn tác động trong nhiều năm sau đó. Có thể sẽ hữu ích khi giải thích cho trẻ rằng, ngay cả người trưởng thành, họ cũng có thể bị sốc và họ không muốn tự làm đau họ, và không muốn tấn công bộ não bởi những hình ảnh tàn bạo. Sau đó, phần còn lại sẽ là sự lựa chọn của đứa trẻ, nó đủ lớn để lựa chọn.

Nói với trẻ, trao đổi với trẻ

Đối với một đứa trẻ vị thành niên, việc đưa ra ý kiến của bạn không tốt bằng việc bắt đầu hỏi về ý kiến của nó. Và đôi khi, các ý kiến trái chiều nhau. Lắng nghe trẻ, cảm nhận cùng trẻ và tôn trọng trẻ như một người lớn. Không giống như đứa trẻ nhỏ mà người ta hỏi và đưa ra ngay câu trả lời.

Nếu bạn không đồng ý (hoặc hoàn toàn không đồng ý), cần phải đưa ra ý kiến của bạn. Nhưng cũng đừng nói rằng chúng sai. Nói rằng: con thì nghĩ như vậy, nhưng bố thì nghĩ khác. Trong một khoảng thời gian “bạo lực”, thì cũng là lúc thực hành với trẻ rằng: mặc dù sâu bên trong chúng ta không cùng quan điểm, xong chúng ta vẫn tôn trọng nhau.

Giúp trẻ thấy rằng thể hiện ý kiến là điều quan trọng

Bạn sẽ không chỉ thể hiện sự đón nhận khi lắng nghe. Một đứa trẻ vị thành niên sẽ trở thành người lớn rất nhanh. Ý kiến của nó là quan trọng, vì thông qua ý kiến của nó, nó sẽ xây dựng thế giới ngày mai, cải thiện thế giới này. Chính những ý tưởng, tư tưởng sẽ góp phần tạo ra thế giới ngày mai. Vì vậy, khiến cho trẻ nói ra ý kiến của mình là điều quan trọng.

Chia sẻ những gì bạn đọc

Không dễ dàng khi thể hiện những gì mà người ta cảm thấy. Nhưng có nhiều người làm giúp chúng ta điều đó. Các nhà văn, các nhà báo, và cả những con người vô danh tuyệt vời đã viết những đoạn văn, nhất là đưa ra tình trạng bạo lực hiện nay, những điều đó có ở trên mạng, trên Facebook, hoặc ở các tạp chí. Hãy chia sẻ với trẻ để nâng cao mức độ nhận thức và đạo đức của trẻ.

Thể hiện khía cạnh nhân văn của bạn

Bạn không thể thúc đẩy nhanh một đứa trẻ vị thành niên suy nghĩ giống như bạn. Nhưng bạn có thể chạm vào chúng bằng việc nói bằng cảm xúc, trái tim của bạn. Hãy giải thích cho trẻ bạn mong muốn một thế giới như thế nào, hãy để trái tim bạn cất lên tiếng nói nhân văn, về sự tôn trọng, về tình hữu nghị, về công lý…

Hãy khiến trẻ thấy an toàn!

Trẻ đến tuổi vị thành niên, xong cảm xúc vẫn còn con trẻ, bộ não cảm xúc chỉ trưởng thành khi đến 25 tuổi. Vậy thì, hãy nói với trẻ những điều để bảo vệ trẻ, nhất là để chống lại những đe dọa mang tính khủng bố, gây khiếp nhược. Cảnh sát, quân đội, các nhà chính trị, họ ở đó để bảo vệ hòa bình theo nhiệm vụ của họ. Nhiều người nghèo thì không hiểu hết ý tưởng về cộng hòa. Nhưng thực tế họ, thể chế nhà nước giúp đỡ những người vô gia cư, những người không công ăn việc làm, những người không nơi nương tựa… Và lưu ý với trẻ rằng những người tốt nhiều hơn những người bạo lực.

Cuối cùng, nếu đứa trẻ bị sốc nặng hơn 1 tuần, cần gặp bác sĩ tâm thần hoặc nhà tâm lý, tốt hơn là gặp người chuyên chăm sóc về sang chấn tâm lý. Tuy nhiên, đối với ai đã tham dự vào những cảnh bạo lực cá nhân, hãy nhanh chóng gặp một chuyên gia, càng sớm càng tốt.

 

Ngô Thị Thu Huyền,

dịch từ nguồn: http://www.e-sante.fr/actes-violence-savoir-en-parler-enfants-selon-leur-age/actualite/1311

This entry was posted in Nghệ thuật sống Kỹ năng sống Tư duy tích cực, Sức khỏe tâm thần trong cuộc sống. Bookmark the permalink.